Lúc sống một mình, thời điểm cô đơn nhất chính là dịp lễ, Tết.
Tạ Tịch hiểu, Giang Tà cũng hiểu.
Hiện tại hai người họ ở chung, Tết năm nay đã hoàn toàn khác trước.
Một người cộng thêm một dĩ nhiên không chỉ đơn giản là bằng hai người, mà đủ để lấp đầy một căn phòng bằng sự hạnh phúc và thỏa mãn.
Cuối năm đến gần, Tạ Tịch bắt tay vào tổng vệ sinh, Giang Tà thì lần này có nói gì cũng không chịu đi nghỉ.
Lý do của y rất đúng lý hợp tình: “Hết năm em cũng nên nghỉ ngơi.”
Tạ Tịch nói: “Không sao đâu ạ.”
Giang Tà kiên quyết: “Không được, đến cả tôi cũng được nghỉ, lý nào em lại không?”
Tạ Tịch cong mắt cười: “Cho dù được nghỉ em cũng nên tổng vệ sinh nhà mình mà.”
Cụm từ “nhà mình” thoát ra từ miệng cậu khiến Giang Tà ngọt sâu răng, đừng nói là tổng vệ sinh, Tạ Tịch có quét dọn cả địa cầu y cũng phải làm cùng với cậu.
“Khụ…” – Nguy hiểm thật, may mà chưa váng đầu. Giang Tà nói: “Vậy tôi cũng nên tổng vệ sinh nhà mình.” – Y nhịn không được nhắc lại cụm từ kia, trong lòng có bao nhiêu thích ý.
Tạ Tịch nghe ra, lúc trước cậu nói vậy kỳ thực có hơi xấu hổ, sợ bản thân tự mình đa tình.
Nhưng Giang Tà cũng dùng cụm từ “nhà mình” đáp lại khiến cõi lòng Tạ Tịch ấm áp đến độ chính bản thân cậu cũng không hiểu tại sao.
Người nhà là như thế nào nhỉ?
Mẹ Tạ Tố của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-dang-load/2495228/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.