Giang Lẫm tưởng rằng Khương Ly nhớ lại toàn bộ rồi, không ngờ cậu chỉ nhớ mỗi Giang Trạm và Trì Phóng thôi.
Cuộc đời hệt như cuốn phim, nhiều chuyện ập tới khiến người ta trở tay không kịp.
Thấy rõ Khương Ly vô cùng sửng sốt và bắt đầu có biểu hiện đau đầu, Giang Lẫm ôm cậu thêm chặt: “Bằng cách nào em nhớ ra Giang Trạm với Trì Phóng vậy?”
Khương Ly kể mọi chuyện mới xảy ra cho Giang Lẫm, ngồi đây chính hắn cũng nghe thấy giai điệu bản tình ca mà hắn thuộc làu làu vang khắp thư phòng kia rồi.
Ở thế giới có Trì Phóng, Khương Ly từng hát bài này cho hắn nghe.
Sau khi biết được ý nghĩa bài hát, hắn ra sức học tiếng Ý và học thuộc lời để rồi vào ngày sinh nhật Khương Ly mười tám tuổi, hắn hát bài đó cho cậu nghe.
——.
Người em yêu nhất, giờ đang hiện hữu ngay trước mắt em.
Em nguyện dâng tặng những gì mình có, chỉ để đổi lấy một đời yêu anh.
Từng câu ca đều là tấm lòng hai người dành cho nhau, bên nhau bao kiếp, dù có xảy ra chuyện gì thì tấm lòng ấy mãi chẳng đổi thay.
Chẳng ngờ nhờ bài hát này mà Khương Ly đã nhớ ra Trì Phóng, những ngẫm lại rồi thì nó cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Nếu mỗi khi Khương Ly nhớ về các thế giới đều cần một gợi ý, vậy Lục Hành thì sao? Nếu để cậu nhớ ra Lục Hành thì cần.
Giang Lẫm ngẫm nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ ra thời điểm lần đầu tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-cong-luoc-toan-nang/3554607/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.