Khi còn là Giang Trạm, Giang Lẫm thường xuyên ép Khương Nhu Mễ chạy bộ giảm cân như vậy.
Khương Ly rất hay phải đi đóng phim xa nhà, bởi vậy lần nào gọi về cậu cũng phải chứng kiến cảnh Khương Nhu Mễ sống dở chết dở chạy trên máy chạy bộ.
Khương Nhu Mễ có tố cáo bao lần thì Khương Ly vẫn nhắm mắt làm ngơ, dù sao chuyện này cũng rất tốt cho sức khỏe của nó.
Nghe Khương Ly gọi “Giang Trạm”, Giang Lẫm giật mình, nào còn tâm tư quan tâm tới Khương Nhu Mễ.
Hắn xoay người túm lấy tay cậu siết chặt, vội vàng hỏi: “Em nhớ ra gì rồi phải không?”
Khương Ly bị hắn túm tay, cảnh tượng mờ nhạt trong đầu cũng bị dọa cho bay biến.
Cậu bừng tỉnh, thấy ánh mắt Giang Lẫm sáng rực, cậu hoảng hốt không thôi.
“Nhớ.
gì cơ?” Khương Ly ngơ ngác nhìn hắn.
Tình huống của Khương Ly chính Giang Lẫm cũng từng mắc phải, tuy hắn thất vọng nhưng cũng chẳng làm gì được cho cậu, đổi câu hỏi khác: “Em biết em vừa nói gì không?”
Khương Ly lắc đầu: “Không nhớ nữa, tôi vừa nói gì hả?”
Giang Lẫm thấy Khương Ly cau mày như thể không có ấn tượng gì với những lời mình vừa nói, hắn rất buồn, nhưng cũng không muốn bỏ qua cơ hội hiếm hoi để cậu nhớ lại này.
Giang Lẫm siết chặt tay Khương Ly, gằn từng câu từng chữ: “Vừa rồi em gọi ai, Giang Trạm? Em có ấn tượng gì với người ấy không?”
Hai chữ “Giang Trạm” như thể có ma lực khiến trái tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-cong-luoc-toan-nang/3554604/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.