Nghĩ đến đây, nỗi tức giận nghẹn lại trong lòng Tiêu Khải Hành cũng dần tiêu tán, cuối cùng chỉ có thể biến thành tiếng thở dài. Thôi được rồi, có lẽ kiếp trước là hắn nợ cậu. Tiêu Khải Hành duỗi tay lau vết máu kia đi, hỏi: “Máu từ đâu ra thế này?”
“Cắn.” Khương Ly thú nhận: “Diễn phải diễn cho trót nên ta tự cắn lưỡi đó.”
Tiêu Khải Hành: “. . .” Lừa cô thôi mà ngươi cũng liều mạng quá nhỉ?
Khương Ly thè lưỡi, ghé sát vào để Tiêu Khải Hành nhìn cho rõ: “Ta cắn hơi mạnh, giờ vẫn đau lắm, điện hạ nhìn xem có phải còn chảy máu không?”
Tiêu Khải Hành sửng sốt, tầm mắt chăm chú ngắm nhìn đầu lưỡi hồng hồng khẽ thè ra kia, phát hiện ở đó quả nhiên có vết cắn, phỏng chừng lúc đó cậu cắn khá mạnh.
Lúc này máu vẫn tiếp tục ứa ra, chảy dọc xuống nhuộm đầu lưỡi hồng hồng thành màu đỏ chói mắt. Hơn thế, Khương Ly còn đang ngửa cổ thè lưỡi, quỳ gối xuống trước mặt hắn, không hiểu sao tư thế này lại mang chút gì đó sắc tình đến lạ. Cảnh tượng ấy khiến trái tim Tiêu Khải Hành chợt nảy lên một nhịp, đầu xuất hiện ý nghĩ rất kỳ quái, hắn thực sự muốn đưa tay vào miệng đối phương khuấy loạn một phen.
Ý thức được mình đang nghĩ điều gì, Tiêu Khải Hành cau mày, tai bất giác nóng lên, thầm tự mắng mình một tiếng “Hạ lưu” rồi dùng xe lăn đi tới lấy một bình thuốc khác.
Khương Ly thấy thế, nhất thời lui về sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-cong-luoc-toan-nang/3291192/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.