Cố Nam Châu không biểu hiện quá nhiều kinh ngạc ra, cũng không tò mò đánh giá một vòng phòng bệnh, ánh mắt bình thản lạnh nhạt: “Thân thể đỡ nhiều chưa?”
Tần Lạc cảm nhận ý tốt của anh, người đàn ông này, luôn luôn làm cho mình cảm động
Lập tức khóe miệng giật giật cười khổ: “Bác sỹ nói mình phải nghỉ ngơi ít nhất một tháng mới được, rất không dễ dàng tìm được công việc mới chắc mình sắp bị đuổi rồi.”
Cố Nam Châu bị cảm xúc lạc quan của cô làm nở nụ cười: “ Tình huống bị thương nằm viện ngoài ý muốn này khó lòng phòng bị, nói nguyên nhân với công ty mới có thể nghỉ ngơi.”
Tần Lạc bĩu môi: “Bị anh đúng rồi, cũng không biết công ty là đồng tình cảnh ngộ của tôi hay là nể mặt anh, quả thật cho tôi nghỉ một tháng.”
Cố Nam Châu cười nhẹ: “Tôi luôn luôn tôn trọng lựa chọn của cô, sẽ không chào hỏi sau lưng cô.”
Trong lòng Tần Lạc ấm áp, tự giễu nhếch môi: “Đó chính là đồng tình cảnh ngộ của tôi, nói ra, năm nay đúng là năm hạn không có lợi của tôi, đã lần thứ hai nằm viện rồi.”
Cố Nam Châu an ủi nói: “Sang năm sẽ tốt.”
Tần Lạc bĩu môi: “Chỉ mong vậy!”
Đang trò chuyện, cửa bỗng nhiên bị đẩy ra, Mary dắt Hoắc Gia Tinh đi đến, khi nhìn thấy bên trong có người đàn ông xa lạ, một lớn một nhỏ đều sửng sốt một phen.
Nhất là Hoắc Gia Tinh, trong mắt cảnh giác nhìn về phía Cố Nam Châu, giống như sợ anh cướp Tần Lạc đi.
Cố Nam Châu cũng đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-chinh-phuc-ong-xa-kieu-ngao-qua-nguy-hiem/1844007/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.