Nhưng lão không biết rằng, Hổ Hành Quân đã cùng Thẩm Văn Hành vào sinh ra t.ử bảy năm, sớm đã chỉ nghe theo hắn ta, nhận người chứ không nhận phù. Nay nghe tin có thể cứu được Tướng quân, tự nhiên lập tức phản lại lão.
Đúng lúc này, cửa điện bị đá văng. Phó tướng Hổ Hành Quân là Dư Hành dẫn binh bước vào điện. Bên cạnh hắn chính là Thất vương gia - người khiến Thừa Tá Đế phải trợn mắt căm hờn, "Hoàng huynh, đã lâu không gặp."
"Triệu Dục Triệt!" Thừa Tá Đế nghiến răng, "Ngươi chưa c.h.ế.t, ngươi cư nhiên chưa c.h.ế.t!"
Thất vương gia chậm rãi nói: "Hoàng huynh muốn lợi dụng Thẩm tướng quân để kích động tranh chấp giữa thần đệ và Hổ Hành Quân, nếu thần đệ bị hại, hoàng huynh liền có thể dùng tội danh tạo phản để thu hồi Hổ Hành Quân. Một mũi tên trúng hai đích hoàn mỹ như vậy mà không thành, thần đệ cũng cảm thấy tiếc thay cho hoàng huynh đấy!"
Phải rồi, dẫu Hổ Hành Quân không ra tay, lão cũng đã dặn kỹ Triệu Phất Hoài phải lấy đầu Triệu Dục Triệt. Nếu cả Triệu Phất Hoài cũng mủi lòng, thì đám Cấm quân giả làm hộ vệ sẽ là lưỡi kiếm cuối cùng. Nói tóm lại, trong kế hoạch của lão, Triệu Dục Triệt buộc phải c.h.ế.t. Thế nhưng giờ đây ông không những chưa c.h.ế.t, mà còn ngang nhiên bước vào đại điện. Đối với Thừa Tá Đế, đây là một sự sỉ nhục cực lớn.
Lão quay đầu lại, hung ác gằn giọng: "Triệu Phất Hoài! Con đã là Thái t.ử, giang sơn của trẫm sau này đều là của con, tại sao con còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-len-canh-cao/5301762/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.