"Gả cho Ngài thật là chịu thiệt, vốn tưởng mượn danh phận Thái t.ử phi để làm rạng rỡ tổ tông, nào ngờ nay lại phải gánh trên vai trọng tội mưu nghịch."
Triệu Phất Hoài nhếch môi cười nhạt: "Vậy sau này ta dùng ngôi vị Hoàng hậu để bù đắp cho nàng, có được không?"
Động tác lau kiếm của ta khựng lại, rũ mắt xuống, ta thấy những cánh hoa đào rụng đầy trên mặt đất, "Thái t.ử Điện hạ, lời nói gió bay, chờ đến ngày Ngài thực sự làm được hãy tới đây lãnh công. Nhưng nếu Thất vương gia không cướp Thẩm Văn Hành đi, vậy hiện giờ bọn họ đang ở phương nào?"
Triệu Phất Hoài vốn đang đứng dưới gốc cây, nghe vậy liền bước tới bên bàn đá, giẫm những cánh hoa tàn vào trong bùn đất: "Chẳng qua là màn kịch tự biên tự diễn của Thừa Tá Đế mà thôi, lão ta đem người từ Trọng ngục chuyển sang một nơi giam cầm khác. E là lúc này, cả nhà bốn người bọn họ vẫn đang bị nhốt trong hoàng cung."
Ta suy ngẫm một hồi, rất nhanh đã thông suốt. Hiện nay thiên hạ đều biết Thẩm tướng quân rơi vào tay Thất vương gia. Mà mấy vạn Hổ Hành Quân nhận được tin tức chắc chắn sẽ tới tìm Thất vương gia đòi người. Thất vương gia không có người để giao ra, đôi bên ắt sẽ nảy sinh hiềm khích, thậm chí là khai chiến. Cứ như vậy, Thừa Tá Đế chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể tọa sơn quan hổ đấu, thu lợi về mình.
"Tâm kế thật đáng sợ!" Ta lẩm bẩm.
Thế nhân đều khen ngợi Thánh thượng đương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-len-canh-cao/5301761/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.