"Là sao?" Hạ Yên không hiểu nhìn về trưởng bộ phận an ninh.
trưởng bộ phận an ninh lạnh lùng nhìn về phía Băng Băng, chỉ Băng Băng nói: "Người này, đi thang bộ lên tầng 18, khóa cửa, sau đó lại đi tahng bộ xuống."
"Bộ trưởng, anh không thể hồ ngôn loạn ngữ." Băng Băng nóng nảy nói.
"Tôi hồ ngôn loạn ngữ?" trưởng bộ phận an ninh mở to hai mắt nhìn, mấy phần lạnh lùng, nghiêm khắc nói: "Thật không may, dì nhân viên quét dọn lầu17 vẫn chưa đi, nhìn thấy cô lên lầu 18, lại từ lầu 18 xuống.
Cô có thể không thừa nhận, tôi chỉ cần so vân tay trên chìa khóa, và so với thời gian ghi hình, là có thể chứng minh cửa có phải là cô đóng hay không.
Chẳng qua tôi phải nhắc nhở cô một chút, bây giờ cô không thừa nhận không sao, nhưng nếu như tôi đưa ra cảnh sát, tình tiết này nghiêm trọng, cô không phải tự nhiên, mà chính là có ý định mưu sát."
Trong lòng Băng Băng hơi hồi hộp một chút, đôi mắt lóe ra, giống như là đổi một khuôn mặt, giơ lên nụ cười ngọt ngào với trưởng bộ phận an ninh, giải thích nói; "Tôi chỉ là đùa với đồng nghiệp mới tới chút thôi, đúng không, Thủy Miểu Miểu?"
Thủy Miểu Miểu nhìn nụ cười trên mặt Băng Băng, rũ đôi mắt.
Cô có thể không nhìn ra Băng Băng dối sao.
Băng Băng nhìn Thủy Miểu Miểu không nói lời nào, bực bội nhíu lông mày.
Cô ta nhìn bình thường Thủy Miểu Miểu dễ nói chuyện, nhưng Thủy Miểu Miểu không có mềm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/3228339/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.