Thủy Miểu Miểu lại không cần mặt mũi ôm cánh tay Thẩm Mặc Thần, cười nói với anh: "Ý của tôi là, thân ái, anh thật lợi hại, thế mà có thể tìm tôi nhanh vậy. Đúng rồi, rốt cuộc anh làm gì ở Hoàn Thần?"
"Tự mình đoán." Thẩm Mặc Thần nói ra, dò xét gương mặt nhỏ của cô, cong cánh tay lên, nhìn thoáng qua thời gian phía trên, nói ra: "Tôi dẫn em đi ăn cơm trước."
"Thẩm tổng, giữa trưa ngài hẹn Vương bộ trưởng cục quảng điện ăn cơm." Thường Khải Văn thận trọng nhắc nhở.
Thẩm Mặc Thần nhíu lông mày: "Đẩy đi."
"Chúng ta có mười mấy bộ phim năm ngoái đều ở trên tay ông ta." Thường Khải Văn không sợ chết nói.
Thủy Miểu Miểu biết Vương bộ trưởng là nhân vật lớn, biết điều nói ra: "Giữa trưa căn tin có cơm ăn, tôi ăn xong, sẽ xin nghỉ về đi ngủ."
Thẩm Mặc Thần trầm mắt, phân phó với Thường Khải Văn: "Giữa trưa cậu không cần theo tôi, điều tra người nào khóa cửa, để kẻ đó xéo đi."
Thủy Miểu Miểu lắc tay Thẩm Mặc Thần.
Thẩm Mặc Thần nhíu lông mày, nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, "Thế nào, còn muốn cầu tình vì người kia?"
Thủy Miểu Miểu giơ lên nụ cười, nói ra: "Không phải, tôi chỉ muốn nói, thân ái, anh làm tốt, tôi rất thích."
Thẩm Mặc Thần giương lên khóe miệng.
Hỏa gì, đều tan thành mây khói.
Thường Khải Văn: "..."
Cô nàng này, không phải đèn đã cạn dầu!
Thủy Miểu Miểu về văn phòng.
Sâm Mễ lo lắng đi tới, hỏi: "Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/3228338/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.