Điện tim đồ trên máy đo kéo một đường thẳng dài. Tim Minh ngừng đập.
Các bác sĩ cố gắng hồi sức tim phổi, tiêm thuốc trợ tim vào tĩnh mạch và chuẩn bị sốc điện.
Trong không gian ấy, bao quanh tai Minh chỉ là tiếng nước lùng bùng. Giọng Hà vẫn vang vọng trong đầu Minh: "ở đây...ở đây mới nói được....nhớ nhé..."
Các bác sĩ nạp 200v, áp sát vào ngực Minh
"Nhớ nhé...đi đi...đi đi Minh..."
Hà buông Minh ra.
"Bộp" thân thể Minh nảy lên khỏi giường rồi rơi xuống.
Tít...tít... tiếng nhịp tim trở lại, các bác sĩ thở phào nhẹ nhõm. Nếu lâu hơn chút nữa chắc không cứu được.
Minh hớp một hơi thật sâu khi tìm lại được không khí. Cậu đang nằm mở mắt nhìn lên trên bầu trời trong xanh trong khu rừng. Đúng rồi, cậu vẫn có chuyện cần phải nói với anh Khải...
Chiều hôm ấy anh Khải rẽ qua phòng trọ của Minh để lấy ít quần áo sạch và dọn dẹp căn phòng. Cũng chẳng biết tới khi nào Minh mới tỉnh lại. Trong não Minh hiện giờ vẫn còn một điểm tụ máu, có lẽ sẽ để lại chấn thương lâu dài.
Anh Khải lấy chùm chìa khoá ở trong túi xách của Minh bị rơi trên đường, được người dân bàn giao lại. Mở cửa ra, mùi ẩm mốc nhẹ nhẹ xộc đến. Anh Khải lúi húi dọn dẹp quét tước qua căn phòng. Minh vốn dĩ không phải một đứa bừa bãi, đồ đạc trong căn phòng vẫn được để ngăn nắp nên anh Khải cũng không mất nhiều thời gian để thu dọn mọi thứ.
Anh Khải bước vào phòng ngủ của Minh. Anh bắt đầu choáng ngợp vì hơn nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trao-huyet/94434/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.