Anh Khải cau mày: "Kí hiệu gì cơ? Em mê sảng rồi. Đi về thôi."
Anh Khải không để Minh nói thêm câu nào nữa, anh cố gắng nhấc thân người ướt nhẹp nước của Minh về phòng.
Sau khi thay quần áo Minh liên tục ôm đầu. Cậu cảm thấy đầu đau nhức kinh khủng khi một lượng ký ức ùa về trong tâm trí cậu như một thác nước. Hóa ra cậu đã quên nhiều như thế.
Anh Khải vội vàng thay băng cho Minh. Không cẩn thận vết thương nhiễm trùng sẽ không tốt chút nào. Minh ngồi im cho anh Khải thay băng. Từng giọt nước mắt cứ lã chã rơi không kiểm soát từ trên khóe mắt Minh. Ký ức ùa về cũng đồng nghĩa với việc nỗi đau cũng trở về.
Hà mất rồi. Cậu còn không thể đưa Hà về nơi an nghỉ cuối cùng. Vụ án còn chưa kết thúc,...
"Sao em lại khóc?" Anh Khải hỏi
Minh lắc đầu rồi tiếp tục ôm mặt.
"Em nghỉ ngơi nhé để anh gọi bác sĩ qua kiểm tra."
"Em bảo...đừng đi vội!" Minh gọi với theo.
"Em nhớ ra rồi!! Vụ án chưa kết thúc, hung thủ chưa bị bắt đâu!!"
"Em nói linh tinh cái gì thế hả? Hung thủ bị bắt rồi, em vẫn chưa nhớ ra à?"
"Ông ta không phải hung thủ đâu." Minh nói giọng chắc nịch.
"Lúc mà em bị hất ngã xuống dưới đường, anh biết em đã nhìn thấy gì không? Em đã cố nhìn biển số xe hung thủ. Nhưng em nằm dưới đất nên chiếc biển bị ngược. Em chỉ còn nhớ mang máng biển số xe của hắn ta là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trao-huyet/2290765/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.