Hồi tối Khánh Chi không về nhà mà vào khách sạn ngủ. Thế nhưng trong giấc ngủ của cô liên tiếp bị những lời kêu cứu của mẹ ruột cô làm cho thức giấc. Cô suy nghĩ có khi nào chính ba của cô đã đẩy mẹ của cô xuống cầu thang giống như ông đã đẩy bà Vân hay không?
Cô muốn gặp ông Mạnh để trực tiếp hỏi ông nhưng khi cô gọi điện thoại cho ông thì không liên lạc được. Cô nghĩ chỉ có Thành Công mới biết ông ta đang ở đâu nên sáng nay cô mới tìm đến anh để năn nỉ. Và kết cục của cô cũng như bao lần luôn bị anh ghét cay ghét đắng, thậm chí lần này cô còn bị anh đụng tay đụng chân nữa.
Việt Hùng đi tới cản Thành Công:
“Mày buông cô ấy ra. Cô ấy là phụ nữ, mày không nên đối xử thô lỗ với phụ nữ như vậy.”
“Nhưng nó mang máu mủ của lão già bệnh hoạn kia, nhìn thấy mặt tao chịu không nổi.”
Việt Hùng kéo Thành Công vào trong giải thích với ông Việt Dũng và bà Ánh Nguyệt hành động vừa rồi của Thành Công:
“Cô ấy là con gái riêng của chồng bác Vân, người khiến bác ấy nhập viện đấy ạ. Lát con sẽ dẫn ba mẹ đến thăm bác ấy.”
Nghe Việt Hùng nói như vậy bà Ánh Nguyệt liền nói với bà Vân:
“Chị ráng nghỉ ngơi cho khỏe nhé, vợ chồng tôi và cháu xin phép về hôm khác lại tới thăm chị ạ.”
Việt Hùng cuống lên khi bà Ánh Nguyệt chào ra về:
“Ba mẹ chưa nói chuyện của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trao-doi-ai-tinh/3055180/chuong-38.html