Mọi thứ vẫn như cũ, dự án mỗi ngày đều được tiến hành và thành công theo đúng quá trình bản thảo đã đề ra. Nhìn qua nhìn lại thì cũng sắp tới ngày quay trở lại thành phố B. Tần Kiến Phong mỗi ngày đều trong tâm trạng không mấy thoải mái. Lục Thiên Phi mãi giữ cái bộ mặt khó chịu, không chút thay đổi nào với cậu.
Bước chân trải dài trên bờ biển trắng, Tần Kiến Phong cứ vậy bước đi mặc cái nắng và gió nóng rát phả vào người. Chiếc áo sơ mi mỏng bay nhẹ trong gió, Kiến Phong thoải mái để mái tóc xõa bay theo. Không chút cứng nhắc trong bộ vest hay mái tóc vuốt keo, cậu giờ đây thư sinh trong chiếc quần âu trắng và chiếc áo sơ mi cùng màu thoải mái.
Điện thoại trong túi quần bất ngờ vang lên, bài nhạc chuông nhẹ nhàng quen thuộc khiến cậu thở dài. Màn hình hiện lên hai chữ "Mami", cậu hít một hơi sâu bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng quát mắng không thương tiếc.
"Tần Kiến Phong, con có phải là quên bà mẹ già này rồi không hả?"
- Mẹ à, lại muốn con tốn tiền khám tai sao?
"Con lo liệu sắp xếp về thành phố B sớm một chút, mẹ muốn con đi xem mắt."
- Cái gì vậy mẹ? Sao lại là xem mắt?
"Còn gì nữa, con bao nhiêu tuổi rồi? Không tính lo lắng chuyện vợ con tương lai sao?"
Tần Kiến Phong im lặng nghĩ tới Lục Thiên Phi. Chọn người làm vợ sao? Cậu vốn đã định sẵn rồi. Chỉ tiếc là thứ tình cảm của cậu lại không được cô chấp nhận. Bên kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tranh-xa-toi-ra-mot-chut/978173/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.