Khi còn bé cô thật sự rất ngốc, những chuyện thường phát sinh có lúc bị ngã chầy tay, cũng có lúc bị chầy chân, hơn nữa thường sẽ rất đau, còn bị trách phạt nữa.
Cha thường nhìn cô thở dài, đúng là đứa nhỏ không hiểu chuyện, một điểm của con gái đều không có.
Khi đó cô còn quá nhỏ, căn bản là không biết nên vì chính mình mà giải thích, vẫn thích đi sang nhà cách vách chơi, dần dà, cô đối với nhà cách vách muốn đi nhưng lại sợ.
Cho đến một lần, cô bị ngã làm hỏng bình hoa nhà cách vách, tuy rằng cô không có chạm vào nhưng bốn tiểu ca ca nói tận mắt nhìn thấy cô ngã làm vỡ, kia là không phải, có thể là cô không lưu ý đụng phải, chính mình cũng không biết rõ, lại đem cái bình làm nát tinh.
Phát sinh ra chuyện như vậy, cô cũng không giám nói cho cha, vốn muốn đem tiền trong con heo đất mà cô tích góp mấy năm nay vụng trộm mua một cái bình khác về. Nhưng bốn tiểu ca ca lại nói cái bình hoa đó là đồ cổ, thật quý giá, cô sẽ không đền nổi. Làm cô bị doạ đến xanh mặt, lần này sẽ bị cha phạt không biết sẽ trở thành bộ dạng gì, nhưng bốn tiểu ca ca lại nói chỉ cần cô sau này ngoan ngoãn nghe lời, liền không đem chuyện này nói cho cha biết.
Cô gật đầu đồng ý, đơn giản như thế nhưng cô lại không biết cô đã đem chính mình bán đi..
Bốn người tò mò nhìn bé con sẽ như thế nào sợ sâu lông, bọn họ ép cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tranh-ra-hon-dan-tu-bao-thai/1533057/chuong-23-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.