Lúc Hạng Thanh Ngưu trở lại đạo quan thì trời đã tối. Trời u ám nửa ngày nhưng vẫn chưa mưa. Đám mây đen lớn trên bầu trời kia cứ lơ lửng ở đó, giống như một Long thần quay cuồng bên trong. Không có gió, nên thời tiết cực kỳ oi bức. Lúc Hạng Thanh Ngưu trở lại đạo quan, thì đạo bào màu đen đã ướt sũng như nhúng nước.
Khâu Dư âm thầm truyền tin cho y, y không nói cho quan chủ Tiêu chân nhân. Y hiểu tính tình của lão mũi trâu kia. Lão ấy đã từng nói rằng người của Đạo tông không được xen vào chuyện của triều đình. Có thể bị động nhận sự sai khiến của bệ hạ, nhưng không được chủ động gây chuyện.
Nếu để Tiêu chân nhân biết, chắc chắn Hạng Thanh Ngưu phải bị cấm túc trong đạo quán.
Đạo quán này dựng ở thời Thái Tông. Còn lâu đời hơn cả Nhất Khí Quan của núi Thanh Nhạc. Nhưng bệ hạ coi Nhất Khí Quan là Thánh Địa của Đạo tông, cho nên cho dù đạo quan này có lâu đời hơn nữa, luận về bối phận cũng chỉ là con cháu. Cho nên từ lúc đám đạo sĩ của Nhất Khí Quan tiến vào ở, các đạo sĩ ở đạo quan này đều giữ thái độ cung kính.
Quan chủ của đạo quan này tên là Bách Sâm đạo trưởng, tuổi chừng sáu mươi, là một người rất khiêm tốn. Ở trước mặt Tiêu chân nhân, vẫn tự nhận là đệ tử. Cho nên ở trước mặt Hạng Thanh Ngưu, ông ta cũng thấp hơn một bậc. Phải biết rằng Hạng Thanh Ngưu chính là vị sư đệ duy nhất của Tiêu chân nhân. Lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tranh-ba-thien-ha/1569698/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.