15
Biến cố xảy ra năm Hoằng ca nhi mười tuổi.
Đoạn Uyên cảm phong hàn, bệnh tới rầm rộ, vị nam nhân từng l.i.ế.m m.á.u nơi chiến trường ấy, lại bị bệnh quật ngã hơn một tháng không dậy nổi.
Thái y mấy lần lắc đầu, trong phủ đã ngấm ngầm chuẩn bị hậu sự.
Đích trưởng t.ử Thần ca nhi trầm ổn xử lý chính sự, Dung tỷ nhi cùng các con cháu thứ xuất ngày đêm hầu t.h.u.ố.c, hiếu tâm đều tỏ rõ.
Duy chỉ Hoằng ca nhi, ngoài chuyện luôn canh giữ bên giường, cứ cách một khắc lại phải đưa tay thăm hơi thở phụ thân, khóc đến sưng đỏ đôi mắt như đào chín: “Cha ơi, đừng bỏ con…”
Một đêm nọ, cơn sốt cao của Đoạn Uyên đột nhiên lui hẳn, mở mắt ra liền thấy đứa nhỏ gục bên tay mình thiếp đi, gương mặt còn in hằn nước mắt.
Người đàn ông bốn mươi tám tuổi bỗng thấy vành mắt nóng lên, vậy mà chống tay ngồi dậy được.
Sau khi khỏi bệnh, hắn dứt khoát phân chia gia sản: phần lớn tổ nghiệp Hầu phủ để lại cho Thần ca nhi, các con khác mỗi người được chia một phần mười tài sản.
Chỉ riêng Hoằng ca nhi, hắn tự tay đeo lên ngón cái đứa nhỏ một chiếc nhẫn ngọc dương chi, lại đích thân dạy nó cưỡi ngựa b.ắ.n cung, mời danh nho dạy học —— thậm chí còn chủ động nhận vài vụ án rối, khó khăn trong triều, liều cả vết thương cũ chỉ để cầu lấy một câu từ hoàng đế: “Đứa nhỏ này có thể được *phong ấm.”
(*phong ấm: chỉ một người (thường là cha, ông, chồng…) được triều đình phong tước, công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-soi-duong-ta-cu-thanh-thoi-ma-thang/5228486/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.