Kiểu Nguyệt vừa xoa vai giúp ta vừa nói, "Thế t.ử đã được lập, có người bắt đầu lo cho tiền đồ của con mình rồi. Hiện nay người đã có Hoằng ca nhi, trong mắt họ chính là miếng mồi ngon."
Quả nhiên, mấy hôm sau, dùng bữa tối xong, Đoạn Uyên bất ngờ hỏi:
"Nghe nói Triệu thị đến chỗ nàng khóc lóc một trận?"
Ta gắp một miếng cá hấp cho hắn, giọng thản nhiên:
"Ngũ gia đau đầu, nàng ta sốt ruột mà thôi. Đã mời thái y đến xem qua, chỉ là do đọc sách hao tâm tốn sức, nghỉ ngơi vài hôm là ổn."
Đoạn Uyên nhướng mày: "Nàng không nhân cơ hội mà làm khó sao?"
"Làm khó gì chứ?" Ta khẽ mỉm cười, "Hậu viện yên ổn, hầu gia mới có thể yên lòng lo chính sự trên triều. Thiếp tuy ngu dốt, nhưng đạo lý ấy vẫn hiểu được."
Hắn nhìn ta một lúc, bỗng giơ tay xoa đỉnh đầu ta: "Quả thực là khiến người yên tâm."
Tối hôm đó, hắn nghỉ lại ở phòng ta.
Nửa đêm, hắn chợt mở miệng: "Vương thị theo ta đã mười hai năm, trước giờ làm việc chắc chắn. Còn Triệu thị... tiểu xảo lại quá nhiều."
Ta ngái ngủ, chỉ "ừ" một tiếng.
Hắn lại nói tiếp: "Hoằng ca nhi cũng đến tuổi khai tâm rồi. Ta thấy tiên sinh dạy học cho Thần ca nhi trước kia không tồi, hôm nào cho mời đến xem qua."
Ta lập tức tỉnh táo thêm vài phần.
— Đây vừa là lời cảnh báo, cũng là sự bù đắp.
Cho ta hay: Vương di nương không thể động vào, nhưng lợi ích của Hoằng ca nhi, hắn vẫn nhớ kỹ.
Vài ngày sau, đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-soi-duong-ta-cu-thanh-thoi-ma-thang/5228485/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.