“Hoàng Thượng, ngài nên uống thuốc.” Ôn Quế bưng khay đến, vẻ mặt của Tần Ca nháy mắt khôi phục bình tĩnh.
Đem chén dược đưa cho Hoàng Thượng, Ôn Quế lộ ra vẻ mặt khó xử, muốn nói lại thôi. Uống thuốc xong, Tần Ca đem chém trả lại cho Ôn Quế, sau khi Ôn Quế tiếp nhận thì không rời đi mà trên mặt lại mang theo vẻ lo lắng giống như có chuyện muốn nói.
Tần Ca nheo đuôi mắt lại, mở miệng một cách không cao hứng, “Ngươi cũng học cách nghe lén trẫm cùng các đại thần đàm đạo?”
Ôn Quế quỳ mạnh xuống đất, sắc mặt trắng bệch, “Nô tài không dám, nô tài, nô tài chỉ là bất cẩn nghe được….Nô tài nghe được Thái sư nói Vương gia….Thỉnh Hoàng Thượng thứ tội!”
“Đứng lên đi.” Tần Ca nhẹ nhàng xoa bụng, sau khi Ôn Quế đứng lên thì mới nói tiếp, “Ngươi nhất định cảm thấy rất lạ vì sao trẫm lại đồng ý với kiến nghị của Thái sư, đúng không?”
Ôn Quế gật đầu thật mạnh.
Tần Ca không đáp mà chỉ hỏi lại, “Nếu trẫm thật sự muốn động đến Lương Vương, ngươi và Khổng Tắc Huy sẽ lựa chọn như thế nào? Chống lại Lương Vương hay là phản bội trẫm?”
“Hoàng Thượng!” Ôn Quế sợ tới mức lại quỳ xuống, nói trong hoang mang và rối loạn, “Thái sư căn bản chỉ lo lắng quá nhiều! Vương gia cho dù nắm quyền cũng là một lòng vì Hoàng Thượng, chẳng phải Hoàng Thượng là người hiểu rõ nhất hay sao?”
Tần Ca vẫn lặp lại câu kia, “Trẫm và Lương Vương, ngươi và Khổng Tắc Huy sẽ chọn ai?”
Ôn Quế gấp đến mức cả đôi mắt đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-nich/1349687/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.