Giống như đang đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, Phùng Duy Châu dị thường bất an nhìn về phía Vương gia. Đáng lý lúc này hắn đang trên đường hồi hương, nhưng vì sao hắn lại bị người ta đưa về quý phủ của Vương gia? Hắn chỉ cảm thấy như mình đang nằm mơ, hắn đã chìm xuống tận đáy lòng khi ly khai khỏi hoàng cung, vì sao lại….
Ước chừng nửa canh giờ, lúc này Ngũ Tử Ngang mới tiễn bước đám người cuối cùng, Phùng Duy Châu ở trong phòng chờ Ngũ Tử Ngang trò chuyện một lúc lâu, thấy hắn vừa nhấc đầu thì Phùng Duy Châu lập tức đứng lên.
Ngũ Tử Ngang liền nói một cách khiêm tốn, “Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi, đừng câu nệ. Thật có lỗi a, lần này bề bộn nhiều việc, khiến cho ngươi phải đợi lâu.”
“Vương gia tuyệt đối đừng nói như thế, thảo dân không dám.” Phùng Duy Châu sợ đến mức muốn quỳ lạy.
Trong mắt của Ngũ Tử Ngang lướt qua một chút thâm trầm, hắn nói thẳng, “Phùng Duy Châu, ngươi có nguyện ý làm môn sinh của bổn Vương hay không?”
“…..” Phùng Duy Châu lúc này liền sững sờ ngay tại chỗ, giống như một tảng đá rớt từ trên cao xuống dưới, nện thẳng vào đầu của hắn!!
……
“Bồ Tát ở trên trời, cầu ngài phù hộ đại ca, phù hộ Ngũ gia…”
Quỳ gối trước mặt Bồ Tát tại Cẩm Đà tự, trong lòng của Ngũ Tử Hoa lặng lẽ cầu nguyện. Mặc kệ là đại ca hay là nhị ca, chuyện mà bọn họ phải làm hoặc là đang làm đều có khả năng dẫn đến tai ương ngập đầu cho Ngũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-nich/1349659/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.