Sao mà lại đói như vậy? Từ từ mở to đôi mắt, Ôn Quế đầu váng mắt hoa mà ngây ngốc một lúc lâu, một hồi sau mới nhìn thấy cây xà nhà bằng gỗ trên đỉnh đầu. Hắn xoa cái bụng đang kêu ọt ọt, sau khi thanh tỉnh một chút thì hắn chậm rãi xoay cần cổ cứng ngắc, đến khi cảnh tượng trong phòng ập vào mắt thì hắn mới giật mình bật dậy.
“Ai u.” Ngay sau đó, một trận choáng váng tấn công làm hắn ngã ngửa ra phía sau.
Một người đá văng cửa phòng mà vội vàng bước vào, khi hắn đi đến bên giường thì Ôn Quế nâng lên ngón tay run rẩy chỉ vào hắn, sắc mặt trắng bệch, bờ môi tái nhợt nói không nên lời.
“Sao vậy, ngủ nhiều đến mức choáng váng cho nên không nhận ra ta?” Khổng Tắc Huy ngồi xuống bên giường, kéo tay Ôn Quế một cách thô lỗ.
Ôn Quế chớp mắt, thiếu chút nữa lại bất tỉnh.
“Ngủ ba ngày chắc rất đói bụng, để ta lấy thức ăn cho ngươi, đừng chạy lung tung a.” Không hề giải thích một câu nào, Khổng Tắc Huy nhấc mông rời đi.
Sao, sao hắn lại ở trong phòng Khổng Tắc Huy! Ôn Quế trở nên chật vật, hắn khó khăn mà thở dốc. Phóng mắt nhìn lại, trong phòng vô cùng bề bộn, bụi bặm bám trên bàn dày cả tấc, miễn bàn đến đống xiêm y tùy tiện quấn vào tấm lót trải giường rồi vứt xuống sàn. Đầu óc choáng váng, hắn bất cẩn mà thoáng nhìn qua một phần màu xám trên bộ y phục không rõ màu được treo lên giá, lúc này tầm mắt trở nên tối sầm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-nich/1349658/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.