Dịch: CP88
***
Ngày hôm sau.
Cố Tân Tân mệt đến mức không muốn mở mắt, thế nhưng cổ chân đau nhức khiến cô không thể không tỉnh dậy. Cô vén chăn lên, nhìn thấy mắt cá chân phải sưng phồng, cô vốn nghĩ rằng sau một đêm sẽ tốt hơn một chút, thế nhưng hiển nhiên là chưa hề tiêu sưng.
Cô dụi mắt, nhìn đồng hồ, lại gắng gượng đi vào nhà vệ sinh.
Làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô thay quần áo sau đó xỏ đôi dép trong nhà, bàn chân lúc này mới hơi thoải mái một chút. Cố Tân Tân xuống lầu, thấy Tu Tư Mân đang ngồi trong phòng khách.
"Dậy sớm thế?" Tu Tư Mân thấy cô đi đến thì dứng dậy, tiến lên nắm lấy tay cô để cô mượn lực dựa vào, lại nhìn mắt cá chân cô, "Có đỡ hơn chút nào không?"
"Khá hơn chút chút rồi."
"Em ở nhà đi, tôi sẽ về đó một mình."
Cố Tân Tân khó hiểu hỏi, "Vì sao?"
"Hôm qua vất vả như vậy, cơ thể em đã đến giới hạn chịu đựng rồi. Hơn nữa trên đường đi không an toàn, mang theo em sẽ không tiện."
Cố Tân Tân biết trong lòng hắn nghĩ gì. "Luật sư và mấy người Tam thúc thì sao?"
"Tôi cho người trực tiếp đón qua đây sau đó cùng nhau về bên kia."
Cố Tân Tân nắm lấy cổ tay Tu Tư Mân. "Có phải anh sợ trên đường đi Tu Phụ Thành sẽ làm gì đó ngăn cản chúng ta?"
"Đây là cơ hội cuối cùng của anh ta, với tính cách đó thì có lẽ anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-nam-sac/1960177/quyen-2-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.