Lộ Hành Chu ngay từ khi mới chào đời đã bị bỏ rơi trước cổng một cô nhi viện. Khi viện trưởng phát hiện ra cậu, còn không khỏi thắc mắc một đứa trẻ đáng yêu, gương mặt tinh xảo như vậy, sao có thể bị người ta vứt bỏ?
Theo lý, ông ta phải báo cảnh sát, để rồi cậu bé được đưa về trung tâm phúc lợi xã hội theo trình tự. Nhưng khi nhìn thấy Lộ Hành Chu đáng yêu như tuyết ngọc, lòng tham trỗi dậy, ông viện trưởng liền tự ý ôm cậu về, dùng danh nghĩa khác để đăng ký nhập viện.
Thế là trong viện có thêm một bé trai nhỏ tên Chu Chu.
Nhưng cô nhi viện này lại không phải cơ sở hợp pháp hay chính quy gì, mà là một nơi chứa đầy hiểm ác và đen tối.
Phần lớn những đứa trẻ trong đó đều bị đem ra trao đổi. Dù sao cũng là trẻ mồ côi, hơn nữa đa phần lại sinh ra đã mang khuyết tật, khi cần thiết thì chỉ cần báo tử do bệnh là xong.
Những đứa trẻ lớn lên xinh xắn, không có vấn đề gì nghiêm trọng, sẽ được sắp xếp vào những đợt nhận nuôi nhưng nhận nuôi để làm gì, không cần nói cũng rõ.
Khi Chu Chu lên tám, cậu bắt đầu để ý đến việc những anh chị trong viện lần lượt biến mất, hoặc bị những người đàn ông ánh mắt kỳ quặc nhận nuôi rồi không bao giờ quay trở lại. Chu Chu rất nhạy bén, cậu lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Một ngày nọ, sau khi có cơ hội tiếp xúc với máy tính, Chu Chu như bừng tỉnh. Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-me-an-dua-toi-bi-lo-tieng-long-lam-ca-nha-bung-no/4881055/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.