Vừa bước ra khỏi cổng lớn, liền thấy Chu Hành Lộ đang tựa vào xe. Ánh sáng đỏ rực từ pháo hoa lập lòe trong màn đêm. Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, trên gương mặt Chu Hành Lộ liền nở một nụ cười dịu dàng tràn đầy yêu thương. Lộ Hành Chu lập tức lao tới ôm chầm lấy y. Chu Hành Lộ khẽ hôn lên môi Lộ Hành Chu, rồi vòng tay qua chân cậu, bế cậu lên bằng một động tác thuần thục.
Lộ Hành Chu chớp chớp mắt với y, nở nụ cười tươi: "Có nhớ em không?"
Chu Hành Lộ khẽ rầu rĩ, cọ cọ vào cổ Lộ Hành Chu, giọng hơi trầm thấp: "Lâu rồi không gặp, anh rất nhớ em."
Lộ Hành Chu cười cong mắt: "Mới có bao lâu đâu."
Chu Hành Lộ cúi đầu, dùng đầu mũi cọ vào phần da mềm nơi cổ cậu, nhẹ giọng trách: "Đồ vô tâm."
Về đến nơi ở, Lộ Hành Chu đi tắm. Khi bước ra, cậu khoác áo choàng tắm dài, những giọt nước còn đọng trên tóc trượt xuống xương quai xanh, ánh sáng phản chiếu khiến vùng xương ấy như đang phát sáng.
Chu Hành Lộ nuốt khan một cái, cổ họng căng chặt. Đầu lưỡi y chạm nhẹ lên vòm miệng trên.
Y cầm lấy khăn bông, bước lại gần, nhẹ nhàng lau mái tóc còn ướt của Lộ Hành Chu. Cậu hơi ngẩng đầu, cười rạng rỡ nhìn y. Ánh mắt Chu Hành Lộ dần trở nên sâu thẳm, y cúi người, đặt khăn sang một bên.
Ngón tay y nhẹ nhàng v**t v* bên hông mịn màng của cậu, không khí trong phòng cũng theo đó mà nóng dần lên. Lộ Hành Chu cảm nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-me-an-dua-toi-bi-lo-tieng-long-lam-ca-nha-bung-no/4881054/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.