Không khí xung quanh Trần không ngừng dao động như những gợn sóng. Khi anh ta đến gần, Nghê Vũ cảm nhận được không khí có chút ẩm ướt. Rất khó để miêu tả được loại khí tức này là gì, nó khiến cho người ta dễ liên tưởng đến những vực sâu vạn trượng nơi rừng sâu núi thẳm, nơi quanh năm suốt tháng không thấy được ánh mặt trời.
“Nghê Vũ.” Sau một thoáng ngạc nhiên, Trần thản nhiên mỉm cười, “Tôi thật sự không ngờ lại có thể gặp được cậu ở chỗ này.”
Lúc nói những lời này, ngữ khí của Trần bình thường như thể anh muốn hỏi Nghê Vũ có muốn ăn thêm một cây kẹo bông nữa hay không, giống hệt như lúc ở doanh trại 097.
Trầm Trì khoát tay phải của mình lên vai Nghê Vũ, nhìn về phía Trần, “Anh là người đã dùng sóng năng lượng phát ra tín hiệu với tôi à?”
Tầm mắt hai người giao phong, sau khoảnh khắc ngắn ngủi không khí bị ngưng trệ, rồi bỗng dưng sôi trào, bành trướng, khuấy động, dường như xung quanh bọn họ đang có một bức bình phong càng lúc càng mở rộng, ngăn lại tất cả những tạp âm ở bên ngoài.
“Nơi này không có người nào khác.” Trần nhún nhún vai. Động tác đó vốn nên là một hành động rất thoải mái, thế nhưng anh ta lại làm điều đó thật khó khăn.
Trong ấn tượng của Nghê Vũ, Trần lúc nào cũng ung dung bình thản, chưa bao giờ anh ta tiều tụy như vậy.
Trần xuất hiện ở chỗ này, tất nhiên cũng đã trải qua bước nhảy vũ trụ giống như cậu và Trầm Trì. Anh ta đã tiêu hao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291034/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.