Ngay cả trên mảnh đất không một bóng người hoang vu nhất trên địa cầu, Nghê Vũ c*̃ng chưa từng thấy thế giới yên tĩnh như bây giờ, dường như tất cả những sinh mệnh tồn tại ở đây đều đã biến mất, tinh cầu này đã kết thúc trong sự suy tàn.
“Vẫn còn một cực nữa.” Nghê Vũ hỏi: “Tiên sinh, anh có cần nghỉ ngơi không?”
Trầm Trì nhìn về phía đường chân trời hơi trắng, chốc lát sau mới nói: “Có lẽ người đến hành tinh N-37 không chỉ có hai chúng ta. Vừa nãy lúc đang sử dụng năng lực của chiều không gian cao để phá hủy trận pháp dịch chuyển, tôi cảm giác được dao động năng lượng tương tự, hình như là đến từ một cực khác của hành tinh này.”
Đây là điều mà Nghê Vũ hoàn toàn không nghĩ tới, “Ai?”
Trầm Trì lắc đầu, “Chỉ có thể là một cao nhân nào đó cũng nắm giữ Mật mã sinh mệnh và có năng lực của chiều không gian cao hơn.”
“Là Hồ ly hả?” Nghê Vũ nói xong liền lắc đầu, “Hồ ly chỉ có thể nhìn thấy được tương lai, không thể thực hiện bước nhảy vũ trụ được.”
“Là người mà chúng ta không biết.” Trầm Trì nói: “Có thể người đó đến từ ‘Thiên Vĩ’, mà cũng có thể là đến từ ‘Vực sâu’. Hắn ta cũng làm việc giống như chúng ta vừa làm.”
Nhất thời, Nghê Vũ cảm thấy thật phấn chấn, “Nói cách khác, trận pháp ở cực còn lại có thể đã bị phá hủy? Chúng ta có đồng minh!”
Trầm Trì nhìn Nghê Vũ, anh bị hai chữ “Đồng minh” của cậu chọc cười.
Nhưng Nghê Vũ cũng chỉ vui vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291033/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.