“Thế nhưng, chúng ta làm sao mới có thể tìm được đường hầm không gian đang ẩn giấu đó?” Thuần An là người duy nhất có thể hiểu được ý Nghê Vũ, “Tốc độ thời gian ở trong không gian này trôi qua giống với thế giới thật bên ngoài, nhưng nếu như không có gì làm môi giới thì lối đi đó chẳng khác nào không có.”
Hưu An nghe xong đầu óc có chút mơ hồ, “Các người đang nói cái gì vậy?”
Nghê Vũ chớp mắt nhìn mặt trời mọc lên ở phía Đông.
Người bình thường rất khó phát hiện ra rằng, ngay cả ánh sáng mặt trời cũng đã xuất hiện những biến dạng vặn vẹo mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Nếu như bây giờ có thể liên lạc được với người ở thế giới bên ngoài thì việc thiết lập ra vật môi giới là chuyện rất dễ dàng.
Cũng có thể liên hệ giữa hai thế giới đã hoàn toàn bị cắt đứt.
“Nghê Vũ!” Tắc Sắt hô: “Cậu đi đâu vậy?”
Nghê Vũ không trả lời mà chạy một mạch về phía Đông.
Không còn thời gian nữa, nếu như không nhanh chóng nghĩ ra biện pháp thì tất cả mọi người sẽ chết ở nơi này.
“Tôi chỉ muốn được sống, tôi chỉ muốn được trở về mà thôi!”
Tiếng khóc than thảm thiết của Bạch Tùng vẫn còn vang vọng bên tai Nghê Vũ, bỗng nhiên cậu dừng bước lại.
Muốn sống — đó là điều tất nhiên, không ai là không muốn sống sót cả.
Muốn trở về — bọn chúng bị trói buộc ở đây, không thể nào rời đi được?
Tất cả những người xuất hiện trong không gian này đều là người bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291005/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.