Những xúc tu dày đặc không có cách nào gây nên thương tổn cho Nghê Vũ, chúng nó bị Lưu đao sắc bén chặt đứt thành từng mảnh nhỏ, cát vàng cũng dần dần bị bụi máu màu xám đen bao phủ.
Sau khi mất đi xúc tu, những sinh vật biến dị không còn hình dáng con người kia rít gào giận dữ, gió cuốn mùi tanh tưởi tản ra khắp nơi.
Trong trận chiến vừa rồi, những lính đánh thuê không được may mắn đã bị nó g**t ch*t, có người bị xúc tu xuyên qua lồng ngực, có người đầu bị vỡ tan tành thành một vũng máu, tử trạng vô cùng thảm thiết.
Nghê Vũ hét lên với Thuần An, bảo cậu ấy mang những người còn lại nhanh chóng chạy đi.
Những nút thắt ghê tởm trên người sinh vật biến dị lại bắt đầu phình to lần nữa, trên bề mặt trải đầy những mạch máu. Nghê Vũ phi thân nhảy về phía trước, cơ thể cậu như một chiếc phi tiêu lao thẳng về phía chúng nó.
Mặc dù trong lòng Thuần An tràn đầy lo lắng, nhưng cậu ta cũng chỉ có thể nhân cơ hội này dẫn đám lính đánh thuê đó thoát thân — ở trong không gian này, người duy nhất có thể chống lại những sinh vật biến dị này hình như chỉ có một mình Nghê Vũ.
Chỉ có một mình Nghê Vũ mang giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’.
Trong lòng Thuần An có vô số nghi hoặc.
Lúc xúc tu đánh về phía Nghê Vũ, cậu ta đang đứng ở ngay bên cạnh Nghê Vũ, sau lưng Nghê Vũ phát sinh ra biến hóa gì cậu ta nhìn thấy rất rõ ràng.
Ánh sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291004/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.