Lúc xuất hành Ngụy Quốc Công phủ chuẩn bị hai chiếc xe ngựa.
Chiếc xe đi trước đương nhiên là ba người Thanh Li Oanh ca và Ngọc Trúc, còn chiếc phía sau là dành cho mấy vị nữ quan. Nhưng lúc này lại có thêm một Hoàng đế hết sức mạnh mẽ, Oanh Ca và Ngọc Trúc chỉ có thể đến chiếc xe ngựa phía sau ngồi chung với mấy vị nữ quan, nhường chỗ cho Hoàng đế.
Tuy Thanh Li đã quen thuộc với Hoàng đế hơn, nhưng dù sao cũng ở trước mặt mọi người, bây giờ bỗng nhiên ở riêng trong một chiếc xe ngựa khônggian tương đối chật hẹp nên nàng không khỏi hồi hộp.
Bởi vì nguyên nhân này nên khi vừa lên xe ngựa Thanh Li đã rúc vào trong gốc như một bé thỏ con, cách chỗ của Hoàng đế xa nhất có thể.
Đương nhiên Hoàng Đế nhìn ra dụng ý của nàng, hắn đành âm thầm lắc đầu bật cười.
hắn không muốn làm Thanh Li căng thẳng nên tìm một chỗ cách xa nàng ngồi xuống, "Trốn cái gì mà trốn, trẫm đâu phải sói, không thể ăn nàng được."
"Vậy cũng chưa chắc." Thanh Li nhỏ giọng thì thầm một câu.
Hoàng đế không thèm so đo với nàng, trong xe ngựa rộng rãi, đồ vật mang theo cũng nhiều, trên chiếc bàn nho nhỏ có một quyển 《 Hoa gian từ tập, hắn mỉm cười nói với Thanh Li, "Nàng thích xem những thứ này à?"
"Cũng không phải thích lắm." Thanh Li hơi mất tự nhiên giải thích, "Trong lúc rảnh rỗi dùng để giết thời gian thôi, sao thế?" Nàng ngừng lại một chút rồi hỏi một câu, "Tiêu lang thích những thứ này ư?"
"Đương nhiên không." Hoàng đế tùy ý mở sách ra, "Mấy thứ này nữ tính quá, lại dài mênh mang, nữ nhi xem thì được chứ nam nhân mà xem thì ẻo lã quá, chẳng ra sao cả."
Thanh Li không hề chú ý đến mấy lời của Hoàng đế mà đang suy nghĩ một chuyện khác, hai mắt nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cung-rat-nho-nang/123170/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.