Tất nhiên, anh không giống như ông bác canh cổng chỉ ngồi chờ ăn, mà tự giác bước vào bếp phụ giúp.
Căn bếp trong ký túc xá rất nhỏ, hai người cùng ở bên trong càng trở nên chật chội hơn, đặc biệt là Phó Minh Tùy người cao gầy, vai rộng, chỉ cần cử động tùy ý là như thể sẽ chạm vào Hứa Thư.
Dần dần, trong bầu không khí yên lặng ấy, dường như không khí cũng trở nên ngượng ngùng.
Khóe môi Hứa Thư mím lại, mở miệng có chút khó xử:
“Một mình tôi làm là được rồi, anh…”
“Làm sao có thể không phụ giúp gì mà ngồi chờ ăn được?”– Phó Minh Tùy mỉm cười ngắt lời cô, giọng nói dịu dàng và bình thản:
“Đương nhiên là phải giúp một tay rồi.”
Anh đang rửa rau, ngón tay thon dài trắng trẻo cầm lấy bông súp lơ xanh, làn nước lạnh trong suốt chảy qua các kẽ ngón tay.
Hứa Thư im lặng một lúc, cuối cùng cũng nuốt lại ba chữ “anh ra ngoài”.
Có lẽ nếu là mấy ngày trước, cô chắc chắn sẽ không để Phó Minh Tùy ở lại ăn tối, nhưng hôm nay lại vừa mới nói chuyện với Phó Vận, chút thương cảm dành cho anh vẫn chưa tan hết…
Không tự chủ được, cô không thể nói ra lời nặng như trước nữa.
“Sao vậy?” – Phó Minh Tùy nhận thấy ánh mắt cô nhìn mình, nghiêng đầu mỉm cười:
“Sao lại nhìn anh như thế?”
Còn chưa kịp lấy dao trên thớt, cổ tay cô đã bị ngón tay anh, vẫn còn hơi ướt, nhẹ nhàng nắm lấy.
Hứa Thư giật mình, vô thức rụt tay lại, lẩm bẩm:
“Lạnh quá…”
Tay anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229914/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.