Hứa Thư không chủ động hỏi chuyện nhà họ Phó, Phó Minh Tùy cũng không nói.
Anh ăn xong bữa cơm đơn giản, không kiếm cớ ở lại hay làm mấy trò vớ vẩn, nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Giống như sợ Hứa Thư sẽ cảm thấy phiền chán nếu anh nán lại quá lâu.
Dù sao thì “một tháng” đó cũng như một thanh đao treo lơ lửng trên đầu, anh phải thật biết điều mà thể hiện cho tốt.
Sau khi Phó Minh Tùy rời đi, Hứa Thư ngồi trên ghế sofa xem tivi, nhưng ánh sáng nhấp nháy trên màn hình như chỉ là những hình ảnh thoáng qua, không cách nào tập trung nổi.
Cô nghĩ đến thị trường chứng khoán gần đây của Cảnh Huy, có vẻ đã hồi phục… lại nghĩ đến sắc mặt khá ổn của anh khi nãy. Vậy nhà họ Phó chắc là không sao nữa rồi? Lần khủng hoảng này đã được giải quyết?
Hứa Thư không đoán bừa hay tự mình suy diễn quá lâu, bởi vì chưa đầy mấy ngày sau, đã có người nhà họ Phó đích thân đến “giải đáp” cho cô rồi.
Là Phó Vận đến tìm cô vào buổi trưa lúc cô nghỉ giải lao, mời cô ăn cơm.
Cô ấy gầy đi thấy rõ, cả người uể oải, hoàn toàn khác với hình ảnh lanh lợi nghịch ngợm trước kia.
Sắp đến tháng 6, cũng sắp thi đại học.
Phó Vận nói là muốn ăn một bữa với cô trước kỳ thi, hỏi cô một vài chuyện, Hứa Thư không có lý do để từ chối.
Nhưng nhìn thấy quầng thâm rõ ràng dưới mí mắt trắng bệch của cô bé, Hứa Thư không nói gì, cũng không chủ động hỏi dạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229913/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.