Đối với Tú Giang, lời của anh quả thực dập tắt nguồn sống của ả. Công việc ở Thiên Mỹ Hương là ước mơ của rất nhiều người, vào được đây vốn dĩ đã không dễ, thế nên đã có được thì nhất định phải sống chết giữ lấy:
– Giám đốc! Cầu xin anh bỏ qua cho tôi, tôi thật sự không biết An Chi là người nhà của giám đốc.
Nhật Minh không để tai lời của ả, lại nhìn xuống chiếc túi xách trong tay ả mà lạnh giọng nói:
– 1 người như cô, chắc cả đời cũng không đụng vào được những thứ đồ này. Muốn được, thì đang lẽ nên tu tâm tích đức biết đâu trời thương còn cho. Nhưng con người cô bẩn thỉu như vậy mà cầm vào nó làm mất cả mỹ quan của chiếc túi. LAU ĐI! LAU SẠCH VẾT BÀN TAY CỦA CÔ!
Tú Giang nghe vậy vội vàng nhìn quanh tìm kiếm 1 vật hỗ trợ, nhưng có lẽ không kiếm được gì nên ả ta liền lấy thân váy của mình, chiếc váy mà ả cũng tốn mấy tháng lương mới mua được, dùng nó lau túi của An Chi, sau đấy lại dùng thân váy lót đỡ túi mà đưa cho cô:
– An Chi, tôi lau sạch rồi đấy! Cô mau cầm đi!
Chu An Chi nhìn thái độ của ả như vậy, có chút kinh ngạc lại vừa ái ngại mà đưa tay ra nhận lấy túi xách của mình.
Tú Giang sau đó liền nhìn qua Nhật Minh:
– Giám đốc, tôi có thể ở lại chưa?
Câu hỏi của ả đối với anh đã chạy tuột đi đâu mất, Nhật Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-phan-nghich/3206725/chuong-18.html