(123)
Tự Phục Thành chính miệng đồng ý Trần Thiên Dương, thế nhưng khi biết cậu muốn đi qua đó nửa tháng, hắn cũng không bình tĩnh như vẻ ngoài mọi người đang thấy.
Trên đường đến sân bay, mỗi lần đi ngang một cái đèn đỏ thì Phục Thành đều có kích động muốn quay xe về.
Đến sân bay, Phục Thành nói: “Hay anh đi cùng em nhé.”
Hắn bị Trần Thiên Dương từ chối. Cuối cùng hắn chỉ có thể không yên lòng nhìn người đi qua cửa an ninh.
Còn chưa tới lúc lên máy bay nên Trần Thiên Dương ngồi ở phòng chờ, gửi tin nhắn cho Phục Thành. Sau đó cậu lén lút lấy ra điện thoại cũ mang theo trên người.
Trần Thiên Dương cũng không biết mình đang chột dạ chuyện gì.
Đối với chuyện đã qua, trung tâm bẻ thẳng đã hành y phi pháp, cố ý hại người khác các loại. Dưới sức ép của Phục Thành, bên đó bị bắt hai mươi năm là chuyện trốn không thoát.
Còn hai vợ chồng Trần Vân Học, Phục Thành cũng cho ý kiến và tìm luật sư, nói cho Trần Thiên Dương rằng sẽ không bắt hai mươi năm, nhiều nhất là năm năm mà thôi.
Chỉ chuyện bị tạm giam năm ngày cũng là đả kích trí mạng đối với Trần Vân Học.
Trần Thiên Dương không đồng ý đề nghị này của Phục Thành nên hắn bèn cho cậu một lựa chọn khác: đổi điện thoại, dùng sim mới, cắt đứt liên hệ với bọn họ.
Bây giờ, cách chạng vạng ngày đó Trần Thiên Dương rời nhà họ Trần đã qua hơn hai tháng.
Cái điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-nguoi-cam/2063630/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.