(59)
Đã nói muốn đổi việc nên hai người cùng nhau xem thử. Phục Thành rất khắt khe, thời gian làm việc dài không được, công việc quá nhiều không được, quan hệ phức tạp cũng không được luôn. Cả hai cứ chọn đi chọn lại làm Trần Thiên Dương cảm thấy Phục Thành coi mình là một tinh anh trụ cột nước nhà chứ không phải là phế phẩm vừa câm vừa điếc.
Buổi chiều ba ngày sau, Trần Thiên Dương xin nghỉ, cùng Phục Thành đến một bảo tàng tư nhân.
Đó là một tòa nhà cổ tường trắng ngói xám, xây theo kiểu “tam tiến tam xuất”[1] ở vùng ngoại ô, mùi hương xưa cũ thoang thoảng nơi khoang mũi khiến người ta đi sâu vào trong mà cảm thấy như trở lại những tháng năm quá khứ.
[1] Tam tiến tam xuất là một kiểu nhà cổ gồm ba lớp sân. Từ cổng vào là sân, qua sân có cổng nối với sân thứ hai, từ đây lại có cổng thông vào một sân nữa, mỗi sân đều có nhà chính, nhà phụ và nhà ngang. Vương phủ và nhà giàu ngày xưa thường xây nhà theo kiểu này.]
Phục Thành và Trần Thiên Dương đi đến một gian phòng ở sân trong, đằng sau tấm bình phong hoa điểu là hai người đang cúi đầu làm việc, một già một trẻ. Đó là người Trần Thiên Dương tới gặp hôm nay.
Nghề nghiệp của Thạch Xuyên và học trò Từ Ấu Lâm của ông là nghệ nhân phục chế sách cổ. Hiện tại hai người đang giúp chủ nhân tòa nhà này tu sửa sách cổ bị mối mọt.
Bởi vì Tỉnh Đồ phát thông báo tuyển dụng, Trần Thiên Dương nói một câu, Phục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-nguoi-cam/149769/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.