(56)
Lúc Phục Thành mở mắt ra thì điện thoại di động vẫn chưa báo chuông, ngoài cửa sổ mờ tối, Trần Thiên Dương ngủ an ổn bên người, tóc đen mềm mại dán sát trên trán, khuôn mặt ửng hồng, không hay biết gì, tinh khiết trong trẻo và rất đỗi ngây thơ.
Phục Thành đưa tay thử nhiệt độ trên trán cậu một chút. Không còn nóng nữa.
Hắn mơn trớn theo đường nét khuôn mặt Trần Thiên Dương tựa như phác hoạ, cuối cùng dừng ở cổ cậu. Làn da cậu mỏng mịn, trắng nõn ấm mượt, như là một khối ngọc trắng muốt.
Bác sĩ nói Trần Thiên Dương gặp chướng ngại thính lực gây ảnh hưởng tới khả năng nói chuyện chứ dây thanh quản không có vấn đề gì. Hơn nữa ông bà nội của cậu dạy cậu hơn mười năm, dựa theo lẽ thường hẳn là cậu có thể nói được.
Bây giờ không nói năng gì, rất có thể là do cậu không muốn.
Hắn muốn hỏi từ hôm qua, nhưng nhìn thấy Trần Thiên Dương căng thẳng như vậy thì lại muốn cho cậu thêm chút thời gian.
Trần Thiên Dương đã chịu khổ quá nhiều, cậu không nên phải chịu bất kì nỗi khó xử và khó chịu nào khi ở bên hắn nữa.
Phục Thành xoa nắn thịt mềm trên cằm Trần Thiên Dương, ngón tay cái đặt trên môi cậu thấy cũng thật mềm. Lúc hôn nhau hôm qua, trong miệng cậu rất nóng. Phục Thành suy tư một hồi bèn duỗi ngón trỏ vào.
Trần Thiên Dương không thể nhịn được nữa, đành mở mắt nhìn Phục Thành. Khi nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẫm kia, cậu thấy dường như trong ấy dấy lên ngọn lửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-nguoi-cam/149768/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.