(46)
Sáng sớm Phục Thành bảo Trần Thiên Dương là dạ dày mình không khỏe, món gì cũng không thể ăn nhiều. Cho nên hắn chuẩn bị mười tô cháo nhỏ khác nhau để Trần Thiên Dương cùng ăn với hắn.
Trần Thiên Dương thấy Phục Thành quá hào phóng, mà mình thì mới chỉ mời hắn ăn hai lần ở quán ven đường.
Sáng hôm ấy Trần Thiên Dương ăn đến no căng.
Buổi trưa cậu vốn không định ăn cơm thì bảo vệ chạy tới bảo: “Người bạn lái xe sang lại đến tìm cậu kìa.”
Phục Thành tới tìm cậu cùng đi ăn cơm.
Trần Thiên Dương uể oải ngồi trên xe, đặt tay lên dạ dày, lắc đầu.
Phục Thành áp tay mình lên tay cậu: “Khó chịu à?”
Trần Thiên Dương gật đầu, ngượng ngùng nói chắc là vì tối qua ăn no quá.
Phục Thành đậu xe ven đường, đi dạo với cậu một lát, sau đó mua một đống đồ để cậu xách về.
Trần Thiên Dương không muốn, Phục Thành nói: “Em không lấy hả? Anh cũng chẳng cần, ném đi vậy.”
Trần Thiên Dương đi mấy bước, thấy Phục Thành không quay lại thật, đành quay về xách đống túi ấy theo.
Thấy cậu mím môi làm má hiện lúm đồng tiền, Phục Thành khều cậu: “Giận à?”
“Thế để anh cầm đống đồ này cho. Nếu buổi chiều em đói bụng thì anh tới đón em đi ăn.” Phục Thành vươn tay nhận hết đồ trong tay cậu.
Trần Thiên Dương nhăn mặt, không buông tay. Cậu muốn nói, anh bắt nạt em không nói được đấy à?
Cậu thở dài một hơi, câm điếc thật là khó sống quá đi thôi.
(47)
Phục Thành nói mình mới về thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-nguoi-cam/149765/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.