(27)
Trần Thiên Dương tan làm. Cậu cởi áo khoác ra, áo quần bên trong ướt nhẹp dán sát vào lưng, tóc tai rối tung dính bết lên trán.
Tổ trưởng kiểm tra lại quân số, đánh dấu tích sau tên mỗi người rồi tuyên bố một ngày làm việc kết thúc, chỉ giữ mỗi Trần Thiên Dương lại.
Cậu mới vừa tắm rửa xong, tóc tai còn đang ướt sũng, rỏ nước.
“Thiên Dương.” Tổ trưởng vỗ vai cậu một cái, dùng ngôn ngữ kí hiệu nói: “Hôm nay làm việc thế nào?”
Trần Thiên Dương lau chút nước vương trên mặt, gật đầu. Tổ trưởng lại hỏi cậu: “Có mệt không đấy?”
Trần Thiên Dương lắc đầu, cười một cái. Cánh tay dài nhỏ làm vài động tác: “Ổn ạ. Con cảm thấy không mệt. Cảm ơn tổ trưởng.”
Tổ trưởng thấy Trần Thiên Dương không có chỗ nào khó chịu bèn để cậu rời đi. Cậu không muốn ăn uống gì nên không ở lại ăn bữa ăn sẵn dành cho nhân viên.
Phòng thay đồ thông với cửa sau của khách sạn, Trần Thiên Dương vừa ra ngoài thì gió nóng hầm hập đã thốc vào mặt. Cậu nhớ trong nhà không còn gì ăn nên chậm rãi đến siêu thị mua một ít.
Trên đường về nhà, trời đã sập tối.
Vì hành lang lâu năm không được tu sửa, đèn cảm ứng cũng không còn nhạy. Trần Thiên Dương sờ soạng dò dẫm lên tầng, lúc lấy chìa khóa ra thì đạp phải tàn thuốc rơi trên mặt đất.
Động tác mở cửa của Trần Thiên Dương dừng một thoáng. Cậu quay người lò dò xuống lầu.
Khi cậu đến nhà Lưu Hạm thì cả gia đình đã ăn cơm xong. Thấy cậu đến,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-nguoi-cam/149760/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.