Tiểu Ái có cảm giác như mình đang nằm mơ. Cô tự nhủ như vậy, bởi nếu không phải đang mơ thì sao có thể thấy Dung Kỳ đang mỉm cười nhìn mình dịu dàng đến thế! Chẳng phải cô đã không nghe lời anh, lẳng lặng một mình rời khỏi bữa tiệc, nên mới gây ra cơ sự này sao?
"Cảm giác thế nào? Có đau chỗ nào không?" Dung Kỳ cúi thấp đầu xuống, ánh nắng ngoài cửa sổ chậm rãi chiếu lên gáy và khuôn mặt nhẵn bóng như men sứ của anh, rồi khúc xạ ra những ánh sáng dịu dàng mê người.
Khi cảm nhận được đầu ngón tay lành lạnh đang chạm vào má, Tiểu Ái mới kinh ngạc nhận ra mình không hề nằm mơ. Đây là sự thật. Sự ngây ngốc đó của cô lọt vào mắt Dung Kỳ lại mang một hàm ý khác, trong đôi mắt sâu thẳm loé lên tia đau xót và thương tiếc, anh ôm chặt cô, giọng nói gần như thầm thì: "Không sao cả, dù có xảy ra chuyện gì thì hãy quên nó đi, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh là được, biết chưa?"
Dù có xảy ra chuyện gì? Sao lại xảy ra chuyện gì?
Tiểu Ái chau mày lại, đồng thời đẩy anh ra: "Anh nói như thể em bị người ta ức hiếp rồi vậy!"
Đáy mắt anh loé lên tia đau thương, chậm rãi hôn lên đầu ngón tay mảnh dẻ của cô, nhưng không nói gì.
"Đợi một chút!" Tiểu Ái không hài lòng, đồ ăn có thể ăn lung tung, nhưng sự việc thì không thể bóp méo được, Cử động một chút, cô thấy hoa mắt chóng mặt, nên chợt nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/3221327/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.