Lần bắt cóc này, quả nhiên không hề giống với lần trước cómáy bay tư nhân, nữ tiếp viên hàng không dịu dàng và món bò bít-tết thơm phức.
Sau khi bị ném vào xe, hai mắt Tiểu Ái bị bịt kín mít, đườngđi lắc lư rất lâu, theo suy tính của cô, chắc là đã ra khỏi khu thành phố ồn àođến một vùng ngoại ô yên tĩnh. Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại, mấy người đànông đó mở cửa xe đẩy Tiểu Ái ra ngoài, dưới chân là mặt đường vô cùng gồ ghề,sau khi có tiếng mở cửa sắt truyền đến, cô bị đưa vào phòng, ném đến một góctường. Miếng vải bịt mắt được tháo ra, mấy người đàn ông đó lấy điện thoại củacô, ném Ando Ruki đang hôn mê bất tỉnh xuống bên cạnh rồi đi ra ngoài.
Sau khi cánh cửa sắt bị khoá lại, Tiểu Ái mới kéo miếng giẻtrên miệng ra, quan sát bốn xung quanh. Căn phòng này giống như một nhà khonhỏ, không có cửa sổ, trần nhà rất cao, phía trên mở hai khe hở để thông khí,dưới ánh trăng lờ mờ, cô cũng có thể thấy Ando Ruki bên cạnh. Trong phòng chấtmột đống đồ gỗ, Ruki xiêu vẹo dựa vào khúc gỗ nằm bất động.
Tiểu Ái dịch đến phía Ruki, thấy cậu không có vết thươngnào, chắc chỉ do mê man bất tỉnh mà thôi. Cô thở dài, ngồi dựa vào khúc gỗ bámtoàn bụi bặm trên nền nhà.
Vào buổi tối lễ trao giải, cô bị người ta bắt cóc từ gara cánhân, nghĩ đi nghĩ lại chuyện này thật kì lạ. Còn nữa, mấy người đó trước khira tay đã hỏi tên cô, điều này chứng minh rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/3221326/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.