CÓ LỬA CHÁY TRONG MẮT HOWL.
Và chúng đổ những cái nhìn dữ dội vào Angeline.
Cô ta mềm nhũn, yếu đuối và run rẩy. Dù môi của cô ta vẫn hơi cong lên và đôi mắt tỏ vẻ không thể khuất phục. Đó là tất cả những gì cô ta có thể làm để tự vệ cho mình.
“Tôi không đòi hỏi gì cao xa cả.” Howl cười nửa vời. “Tôi sẽ đối đãi với cô thật tử tế, thật đấy. Cô sẽ được chuyển vào trong lâu đài và mọi chuyện về Moldark sẽ là chuyện riêng của chúng ta.”
Howl nhấc tay ra khỏi vai và cổ Angeline. Cô ta thở mạnh rồi ho, vai rũ xuống. Cậu lùi lại một bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách gần sát cô ta. Cậu muốn đảm bảo rằng cô ta nuốt trọn được từng từ mình nói, không sót một từ:
“Tôi sẽ đảm bảo mọi chuyện ổn thỏa ở Hội đồng. Không ai sẽ tìm đến cô cả. Chỉ cần cô giúp tôi. Cô sẽ được an toàn.”
Cô ta đẩy Howl ra một cách giận dữ:
“An toàn? Tôi chỉ an toàn khi nào tôi đã chết. Đừng nói về việc được an toàn ở vùng Bóng tối. Kể cả anh cũng chẳng bao giờ được an toàn cả.”
Howl cảm thấy trong giọng nói của cô ta lẫn lộn cả tức giận, phẫn nộ lẫn tuyệt vọng. Nhưng cô ta nói không sai. Không có khái niệm an toàn tuyệt đối ở vùng Bóng tối. An toàn chỉ là một cảm giác tạm thời, một cảm giác của sự ảo tưởng mơ hồ.
Rốt cuộc, chẳng ai sinh ra và sống ở vùng Bóng tối cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/2615843/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.