Tầm 15 phút sau, hai vị bác sĩ ở Thiên Giới đi tới. Vừa nhìn thấy hai vị bác sĩ, Duy Đăng lập tức bảo họ kiểm tra Tự Luân, xem cậu bị bệnh có nặng không. Thấy Duy Đăng lo lắng như vậy, hai vị bác sĩ kia cũng không dám chậm trễ. Họ bảo hắn bình tĩnh rồi khám cho Tự Luân.
Hai vị bác sĩ này bề ngoài còn khá trẻ, chắc cũng cỡ 20-25 tuổi thôi. Nhưng mà đó chỉ là bề ngoại, tuổi thật của họ có lẽ đã lên đến mấy trăm, mấy nghìn tuổi rồi. Vì bọn họ là bác sĩ ở Thiên Giới nên có thể tự do thay đổi tuổi tác bên ngoài của mình, không ai cấm cả. Kể cả Duy Đăng cũng vậy. Nhưng mà hắn thì không thích thay đổi nên mỗi năm trôi qua, hắn chỉ có một bộ mặt đẹp trai, lạnh lùng thôi.
Sau khi kiểm tra sức khỏe và tình trạng bệnh của Tự Luân xong, hai vị bác sĩ quay qua nhìn Duy Đăng, nói với hắn rằng cậu không sao. Họ nói có lẽ do cậu tắm mưa quá lâu nên mới bị bệnh thôi chứ cũng không có gì nghiêm trọng. Chỉ cần chăm sóc tốt cho cậu là được. Nghe họ nói thế, Duy Đăng cũng gật đầu cảm ơn họ. Bọn họ bảo không có gì, xin phép Duy Đăng rời đi luôn.
“Ngươi đi ra ngoài luôn đi.” Duy Đăng quay qua nói với cô người hầu. Cô ta gật đầu nhận lệnh rồi xoay người rời đi.
Trong căn phòng chỉ còn lại Duy Đăng với Tự Luân thôi. Hắn đi tới giường, ngồi xuống giường bên cạnh cậu. Tự Luân gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-anh-mai-mai-thuoc-ve-em/3363536/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.