Những ngày tháng sau đó, Đào Tự Luân như sống trong địa ngục. Không còn người anh trai yêu thương mình nữa, không còn được tự do như trước nữa. Mỗi ngày trôi qua, cậu đều cảm thấy tuyệt vọng. Cậu đã bị hắn cho nghỉ việc ở công ty rồi nên bây giờ dù cậu có đi làm hay không thì cũng không ai quan tâm đến nữa. Mà cho dù có muốn đi làm thì cũng không thể vì sẽ không có ai cho cậu vào làm. Còn Đào Duy Đăng, mỗi ngày hắn trở về nhà, hắn đều đè cậu ra mà hành hạ. Nhưng mà hắn vẫn đối xử với cậu rất nhẹ nhàng. Chỉ có những lúc cậu không nghe lời thì hắn không đối xử nhẹ nhàng với cậu thôi.
Xung quanh căn nhà của Duy Đăng có rất đông vệ sĩ mà hắn thuê về làm việc. Bọn họ canh gác căn nhà 24/7 khiến Tự Luân không thể nào bỏ trốn được. Cậu cũng đã thử nhiều cách khác nhau nhưng lần nào cũng thất bại. Mỗi lần bị Duy Đăng bắt về, cậu lại bị đánh đập, hành hạ một cách dã man. Từ trước tới giờ hắn chưa từng đối xử với cậu như vậy. Thế mà bây giờ thì... Tại sao hắn lại thay đổi như vậy chứ?
...
"Anh hai, anh chơi đủ chưa? Mau thả em ra mau!" Tự Luân ngồi trên giường, nhìn Duy Đăng đang mặc đồ vào bên cạnh mình.
Hai người vừa có một thời gian vui vẻ với nhau trên giường. Và dĩ nhiên, người vui chỉ có một mình Duy Đăng. Còn Tự Luân thì thấy rất là đau đớn. Cậu rất muốn thoát khỏi nơi này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-anh-mai-mai-thuoc-ve-em/3354291/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.