Mấy ngày sau đó, quả nhiên không gặp lại Cung Trình.
Lòng tự trọng của Cung Trình rất cao, bị chính mình châm chọc một trận, chắc chắn sẽ không mặt dày chạy qua. Như vậy cũng tốt, nắm lấy nhược điểm của đối phương mạnh mẽ đánh một quyền, chỉ cần đánh đau, đối phương dù không nhớ lâu cũng phải dưỡng thương một thời gian.
Biện pháp tốt như vậy sao trước kia lại không nghĩ ra?
Huấn luyện buổi sáng tiến hành được một nửa, Diệp Thư Văn lúc ẩn lúc hiện bên người Du huấn luyện viên cuối cùng cũng mở miệng nói.
Văn Hạo bị đơn độc gọi lên bờ hàn huyên một hồi, Diệp Thư Văn ngồi xổm ở bên cạnh hồ cúi đầu nhìn cậu, trên mặt mang biểu tình cười như không cười: “Em rõ là ương bướng và đần độn.”
“…” – Bị một câu nói trúng, Văn Hạo không còn gì để nói.
“Mặc dù nói đội quốc gia cũng nuôi mấy đứa như vậy, nhưng tôi rất không thích, nếu em muốn tiếp tục sống như vậy thì tôi kiến nghị em nên giải trừ đội ngũ là tốt nhất, miễn cho lãng phí tinh lực các thầy.”
“…” Văn Hạo nổi trên mặt nước, ngẩng đầu nhìn Diệp Thư Văn, sắc mặt hơi lạnh. Cậu không quá thích Diệp huấn luyện viên, tổng cộng chưa từng nói qua mấy câu nhưng mỗi một câu đều đâm cậu đau đớn khó nhịn, ngay cả Du huấn luyện viên cũng chấp nhận thái độ ngu ngốc của cậu đến khi rời đội, cái tên này quản nhiều chuyện vô bổ này làm cái quái gì?
“Sao? Tức giận?” – Diệp Thư Văn giương cao đuôi mày, cười, “Kệ xác em có tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-cong-bien-trung-khuyen/1304551/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.