Trong nháy mắt, sắc mặt Chu tổng trở nên rất khó coi!
“Các người dám đụng đến tôi à!! Biết tôi là ai không?!” Quần áo xộc xệch, Chu tổng ngay cả rống giận cũng có vẻ rất chật vật.
Tần Dịch Dương nhíu mi, không nói gì, nhưng Hoành Cơ đã nhìn ra vẻ mặt khó chịu của hắn.
Đắc tội ai đều được, chỉ cần không chọc giận Tần Dịch Dương, bọn họ vẫn còn có cách cứu được.
“Vị tiên sinh này, thật xin lỗi.” Hoành Cơ hướng về phía hắn gật gật đầu, lấy tay ra hiệu.
Trong hành lang một vài tiếng hỗn loạn chợt vang lên, Tần Dịch Dương biết, hệ thống giám sát nơi này hoạt động rất hiệu quả, chưa đầy vài phút đã có bảo an đến xử lý việc này, hắn không cần ở đây để chuốc phiền toái.
Hắn vừa mới cúi người, Lâm Hi Hi liền ôm chặt lấy hắn.
Sống sót sau tai nạn “ôm ấp” lúc tối, hai tay nàng tinh tế nhu bạch quấn quanh gáy hắn, run run không chịu buông, vùi đầu vào gáy hắn khóc rưng rức, Tần Dịch Dương dừng một chút, ôm lấy nàng.
Từ những lời nói lúc nãy của Chu tổng, hắn mơ hồ có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Tần Dịch Dương dùng áo khoác bọc kín nàng, sườn mặt dán vào tóc của nàng, khóe miệng hiện lên ý cười như có như không, vừa thản nhiên trong trẻo cũng vừa lạnh lùng chua sót.
Hắn cúi đầu, giọng nói như lượn lờ sương khói: “Cô sao lại sống không tốt đến vậy……”
Tiếng nói rất thấp, Lâm Hi Hi hoàn toàn không nghe được hắn nói gì, lại run run nói “Cám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/181362/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.