Anh đi đến gần, áp sát cô vào tường, tiểu nữ nhân dưới thân anh lại rối rắm.
“Tôi nói lại lần nữa, không cần lấy mấy thứ đó để mê hoặc tôi, tôi không thiếu tiền, lại càng không thiếu yêu.” Lam Đóa trừng mắt nhìn anh nói một câu, thân thể cúi thấp xuống định trốn thoát khỏi khuỷu tay anh.
Hừ hừ, cô sẽ không ngốc như vậy đâu, sức lực giữa nam và nữ khác biệt nhau quá xa, anh dựa vào ưu thế thân thể cao lớn từ trên cao nhìn xuống khinh bỉ cô, cô như thế nào có thể để đối phương tùy ý đè ép, áp đảo hoàn toàn chứ?
Bị dạy dỗ một lần đã là quá đủ rồi.
Hương thương tươi mát thoang thoảng trong lồng ngực rời xa, khiến cho ánh mắt rét lạnh của Lạc Thành hiện lên tia không hờn giận, nhìn ra cô vẫn cố ý quan trọng hóa vấn đề lên.
“Vậy em giúp tôi tìm một biện pháp... Nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể đem em ở lại bên cạnh tôi?” Đôi mắt thâm thúy của anh dừng ở cô, tao nhã đi qua, ở thời khắc trước khi cô muốn chạy trốn vội vàng chế trụ cổ tay cô, đột nhiên kéo cô tiến nhập vào trong lòng mình, “Em không thiếu yêu? Có ai yêu em sao? Ngày đó rõ ràng tôi phát hiện đó là lần đầu tiên của em, em không thiếu đàn ông sao?”
Mặt Lam Đóa lập tức hồng thấu lên.
“Những chuyện đó không cần anh quản. Nếu tôi nghĩ muốn phá thân, ra ngoài đường tùy tiện tìm một tên đàn ông thuận mắt, không phải là anh không được chắc?” Cô nghiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527921/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.