Trong tòa lâu đài, một thân thể nhỏ bé đang bước đi lắc la lắc lư, men theo vách tường mà đi ra đến cạnh cửa, thân thể cọ sát vào tường đi về phía trước.
Mọi nơi thực tĩnh lặng, không ai có thể nghe được lấy một tiếng động, thân thể nhỏ bé kia lắc lư vài cái suýt nữa ngã xuống, đôi mắt to tròn sáng rực lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu không một tỳ vết nào, cánh tay nhỏ bé mập mạp bắt được cánh cửa bằng gỗ lim có khắc hoa văn.
“Chi cha!” một tiếng....
Thân thể đang chống đỡ của cục cưng bị tiếng mở cửa làm cho giật mình, ánh mắt ngập nước ngẩng lên, nhìn khuôn mặt của người phía trên.
Sau buổi trưa yên tĩnh, ngay cả nữ hầu cũng nghỉ ngơi.
Tòa lâu đài rộng lớn như vậy càng thêm trống trải, cục cưng cũng có chút buồn ngủ, ánh mắt mơ màng trợn lớn nhìn bốn phía, không thấy mẹ mà mình thích nhất, cánh tay béo mập dụi dụi vài cái lên mắt, ngáp một cái thật to.
Một chỗ khác trên hành lang dài, một người hầu mới đem quà đến tặng Lan phu nhân trở về, đi ngang qua phòng công tước đại nhân, đột nhiên nhìn thấy thân ảnh mềm mại như vậy xuất hiện ở ngoài cửa, nghi hoặc tiến đến, mãi cho tới khi đến gần mới thấy rõ thân ảnh kia, nhưng mà lại kinh ngạc quá đỗi.
“Ông trời của tôi ơi!” Người hầu cứng mặt kêu lên một tiếng, vội vàng chạy tới, ngồi xổm xuống đỡ lấy thân hình của cục cưng đang mệt chết vì dựa vào ván cửa để cố đứng vũng kia: “Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527910/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.