Trong lòng Lan phu nhân nổi lên một cỗ cảm xúc khác thường, nhất là ánh mắt yêu thương khắc cốt của Tần Dịch Dương khi hắn ôm nàng đi vào, tựa hồ như có một tia gợn sóng sau đó sóng triều liền ầm ầm nổi lên, biết trên đời này có một số việc mà chung quy là bà không thể ngăn cản được nữa.
Chính là đứa bé kia còn có thể sống, quả là một kỳ tích.
Trong chiếc nôi, bé con phấn nộn dụi dụi hai mắt của mình, ánh mắt mê hoặc mở lớn nhìn bốn phía, tay chân không an phận cựa quậy lung tung, đầu cố ngoái sang nhìn bên cạnh chính mình, nắm tay hồng nhạt cọ cọ cái miệng nhỏ nhắn, một bộ dáng miên man bất định.
Nóng sốt trong thân thể rốt cục cũng hoàn toàn rút đi, lông mi thật dài run rẩy một chút, u nhiên tỉnh lại.
Trần nhà màu trắng vẽ những hoa văn thanh lịch, trang trí bởi những màu sắc xa hoa, Lâm Hi Hi cảm được sự mềm mại dưới người mình, như là thình lình bị ném vào một chiếc xe chạy hồi lâu trong sương mù vậy, má lúm đồng tiền sâu rộng bỗng giãn ra, nàng nâng tay dụi mắt chính mình, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Hấp một ngụm khí, lồng ngực truyền đến vài tia đau đớn, thấy được kim chuyền đang cắm sâu vào tay mình.
Băng gạc màu trắng trên tay và lưng lộ ra, tựa như là bừng tỉnh sau một giấc ngủ ngàn thu, đây là thế nào?
Lâm Hi Hi dừng ở ánh sáng sáng lạng ngoài cửa sổ, rốt cục cũng giật mình nhớ lại ngày mưa to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527907/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.