Trên khuôn mặt người đàn ông lộ ra vẻ ngưng trọng: “Di động đâu?”
“Không gọi được, cô ấy tắt máy.”
Bác sĩ Chu nhíu mày, mím môi nói: “Tôi cũng không thấy cô ấy.”
“Phải làm sao bây giờ?” Lam Đóa nghẹn ngào nói: “Thân thể cô ấy vừa mớikhôi phục, trên người ngay cả một xu cũng không có cô ấy có thể đi đâubây giờ? Bác sĩ Chu anh hãy nghĩ cách nào đi, không phải bệnh viện cácanh vẫn có camera giám sát sao, đến đó xem một chút xem có phải thực sựcô ấy đã đi mất hay không? Con của cô ấy bị người ta cướp mất, tôi vẫnlo lắng cô ấy nghĩ quẩn.”
Cô khóc nức nở, chân tay luống cuống.
Vị bác sĩ trẻ suy nghĩ một chút: “Tư liệu của bệnh viện không phải cóthể tùy tiện xem được, bất quá tôi sẽ cố hết sức, cô cứ tin tôi.”
Hắn nói liền làm, bước chân nhanh chóng đi xuống lầu.
Lam Đóa xóa sạch khuôn mặt đầy nước mắt, lòng như lửa đốt theo chân hắn đi xuống.
***
Tại nước Anh xa xôi, London.
Trong phòng họp rộng lớn, tách cafe bên cạnh Tần Dịch Dương đã lạnh đitừ bao giờ mà sự tranh chấp và nóng giận vẫn như cũ chưa có dịu đi, mộtvị ủy viên đã không thể khống chế nổi cảm xúc, phẫn uất lên án hành vitàn bạo của Bruce, sau khi điều tra được tung tích nơi ẩn nấp của hắn,ông ta mãnh liệt đề nghị trực tiếp công kích ngay lập tức.
Mà lại có ý kiến bất đồng, cho rằng không nên ‘đánh rắn động cỏ’, bí mật hành động mới có thể bắt được. Nếu trực diện tấn công khả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527880/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.