Mục Thanh Ngôn có chút không thể kiên trì.
Anh không phải Tần Dịch Dương, tuy anh đã ở bên cạnh hắn từ rất lâu rồinhưng vẫn như trước không thể học được làm thế nào để tôi luyện con timđến sắt đá. Ngưng mắt nhìn cô gái nhỏ tiêm nhược nhu bạch trên ghế dựakia, cuối cùng anh cũng không thể giả bộ được nữa.
“Hi Hi.... Cô hãy tin tôi, không phải cậu ấy vứt bỏ cô.” Thanh âm của Mục Thanh Ngôn hỗn loạn hơi khàn khàn, nhìn nàng nói.
Ánh mắt trong veo như nước của Lâm Hi Hi dừng ở anh, có một chút hơinước ngưng tụ, nhưng không hội tụ thành nước mắt yếu ớt, miệng nàng nhẹnhàng nổi lên một nụ cười chua xót, giọng nói khàn khàn: “Đúng vậy,không phải anh ấy vứt bỏ tôi, mà là anh ấy không cần tôi, ngay cả concủa anh ấy, anh ấy cũng không cần.”
Từ sáng sớm đến chiều muộn, trên khuôn mặt thanh lệ nhỏ nhắn của tiểu nữ nhân kia hằn sâu nỗi tuyệt vọng thê thảm.
Nhẹ nhàng hít một hơi, nàng đè nén mọi đau nhức trong lồng ngực cùng sắc mặt tái nhợt, chậm rãi lấy mấy tờ giấy trong tay anh, nhìn thấy mộtphần bản hiệp nghị mà trước đây chính tay hai người đã ký, cắn môi runrẩy hỏi: “Tôi phải ký tên ở chỗ nào? Chỗ này sao?”
Mục Thanh Ngôn nhìn thấy bàn tay cầm bút của nàng đã bị siết chặt đếntái nhợt, vẫn còn run nhè nhẹ, anh yêu thương sâu sắc, hạ thấp giọng,cầm tay nàng: “Hi Hi! Từ từ!”
Khí lực của nàng chưa bao giờ lớn như vậy, thực quật cường, ngòi bút bén nhọn sắp đem trang giấy đâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527871/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.