Cả người nàng mềm nhũn, tại thời khắc đó không biết khí lực ở đâu mà có, thanh âm sắc lạnh lạnh lùng nói: “Chung phu nhân, chỉ cần bà giữ tôi 3tiếng mà không thả tôi, không chỉ nội dung cuộc đối thoại đã được ghi âm sẽ được bạn của tôi trực tiếp công bố trên internet, xin lỗi, đã khônglễ phép, phải nhắc nhở bà, thực là máy ghi âm của tôi đã kết nối với hệthống bên ngoài.”
Nàng sẽ không thể quên nổi khắc đó sắc mặt Nhạc Cảnh San sám như màuđất, chạy tới lồng tay vào trong người nàng lấy ra một chiếc bút ghi âm, sau đó “Ba” một tiếng vang lên bà ta tát một cái tát vang dội lên mặtnàng.
“Tiện nhân, mày giám giở trò với tao hả?”
Nửa bên mặt đỏ ửng đau nhức, sưng lên thật đáng sợ.
Mà ở một chỗ khác nhận được thông tin truyền lại, sắc mặt Tần Dịch Dương trong nháy mắt lạnh xuống âm độ, ngón tay thon dài chậm rãi cầm chặtmicrophone.
“Chung phu nhân, mời suy nghĩ cẩn trọng.” Lâm Hi Hi nhịn đau nhắc nhở, “Thời gian của bà cũng không còn nhiều.”
Ba tiếng đồng hồ, một khắc một khắc lại trôi qua.
Nhạc Cảnh San căng thẳng đứng lên, quát lớn với mấy người mặc đồ đenđang đứng ở xung quanh: “Không có nghe được cô ta nói cái gì sao? Buôngra.”
Ruốt cục cũng được buông ra, Lâm Hi Hi xoa cổ tay đau nhức đến rụng rời của mình, thân ảnh mảnh khảnh nhè nhẹ run.
Mà Nhạc Cảnh San cầm túi xách của nàng lên ném qua, khuôn mặt biến sắc:“Đi, nhanh một chút tìm người đuổi cô ta đi! Tôi không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527808/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.