Nguyễn Húc đứng yên tại chỗ một hồi lâu mới cảm thấy có chút cứng ngắc,kéo hành lý, ánh mắt sâu xa lại liếc nhìn thoáng qua cửa phòng rồi mớichậm rãi bước về phòng.
Đã qua rồi, nghi hoặc cùng lạnh giá trong lòng ngày càng trĩu nặng.
Hai người kia, rốt cục làm sao vậy?
Đèn trong phòng được bật lên, ánh đèn nhu hòa chiếu sáng mọi nơi, bao phủ cả hai người.
Tần Dịch Dương vừa vào khỏi cửa đã buông Lâm Hi Hi ra, nới lỏng cà- vạt, cởi áo khoác, thân ảnh cao ngất mang theo một tia lãnh ý, làm cho LâmHi Hi đứng ở phía sau hắn có chút lo lắng, rồi lại không dám tới gần.
Người đàn ông như vậy, rất vĩ đại mạnh mẽ, thực thần bí, nàng không dám hỏi hắn đã đi làm gì?
Chẳng qua là nhìn thấy tốc độ lái xe của hắn nhanh như chớp, tựa như bay ráo riết đuổi theo Kiều Nhan, hắn sẽ đối xử với cô ta như thế nào?
Những kẻ lãnh huyết như Tần Dịch Dương, cho tới bây giờ Lâm Hi Hi đều chưa gặp qua, cũng sợ hãi khi nhìn thấy.
Nàng cứ như vậy đứng tại chỗ, giống như một gốc cây bách hợp dịu dàng, thanh thuần động lòng người, dè dặt chờ hắn mở miệng.
Rốt cục Tần Dịch Dương cũng xoay người lại, nhìn nàng.
“Hôm nay cùng cô ta nói chuyện thế nào?” Cách mấy bước, trong ánh mắtlạnh nhạt của hắn đã không còn tia khoan dung, khiến lòng nàng căngthẳng.
Cố gắng xua tan đi một chút sợ hãi cùng do dự, Lâm Hi Hi ôn nhu trả lời: “Tôi chỉ nói y nguyên như kế hoạch mà thôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527799/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.